Showing posts with label 2012. Show all posts
Showing posts with label 2012. Show all posts

Monday, November 19, 2012

Farm Coffee


Một buổi tối, ừ dĩ nhiên là thế.
Dạo này ngồi Farm 1 mình, chờ đợi. Và cho dù có vui thế nào đi nữa, trong tâm khảm mình mục đích duy nhất vẫn là chờ đợi em. Anh xin lỗi Cảo và Thiện, nhưng thực sự như vậy.
Ngày mai, mình sẽ ở đó, không phải là để chờ đợi nữa, mà vì một chốn quen, một căn phòng bé xíu xinh nhỏ, ánh đèn vàng ấm cúng, đám mèo xục xịch lung tung và mấy con cá tung tẩy đùa giỡn gào thét những thứ ngôn ngữ và âm thanh chỉ chúng nghe được.
Cả đám ngồi quây quần quanh cái bàn gỗ, rồi chờ, đôi khi chả biết chờ cái gì và chờ ai nữa, có khi chỉ chờ đến 8h Sith đi về với mẹ, cũng là một mục tiêu để chờ.
Vui vẻ!
Cảm ơn!
Cho dù, thật sự là những ngày này, có những lúc, anh chợt nghĩ khi anh quen dần với không khí giống một gia đình của một quán cafe nào đó thì đó là lúc anh cần cái không khí đó, ánh sáng đó và tiếng cười đó để khoả lấp những vết trống không trong lòng.
Trầm, Demi và bây giờ là Farm!

Thursday, November 1, 2012

Một từ thôi: Ức Chế

1

2

3

4
Đêm qua, chụp đến gần 1h sáng. Đứng, chạy, đi, nheo mắt, bấm máy, 6 tiếng đồng hồ mệt rã rời. Chạy ra chạy vô cái hộp Acoustic bar, người đẫm mồ hôi như tắm, nhiều lúc cầm cáy máy D90 với cái grip, cái flash và cái lens mà cảm giác như ko cầm nổi. Lúc khoảng 9h đầu óc quay vèo vèo, tai u u u u. Rồi có 1 thằng nhóc đứng gần sân khấu bị xỉu, mình chỉ sợ tối qua mình ko trụ được. Thế rồi cuối cùng cũng trụ được.
Tiêu xài sức khoẻ kiểu đó, toàn thân thấy mệt nhừ nhất là 2 hôm trước chỉ sống bằng cafe và ngủ bằng niềm tin vì cái album của chị Tuyền, và vừa bước ra khỏi quán là cảm giác như chỉ muốn ngã ngửa ra đặt lưng vào bất cứ chỗ nào rồi ngủ. Thế mà vui, thế mà hưng phấn, thế mà sướng. Mình nghĩ mình còn trụ được đến cuối chủ yếu là mình Sướng, mình cố gắng mình sướng tiếp thôi.
Mấy bữa đi chụp kiểu này, mới thấy cái vị bia lúc phê đờ người nó đã thế nào, mới thấy cái bia Heineken nó nhạt thếch. Thèm bia CoorsLight ghê gớm!

Ngủ thẳng cẳng đến sáng, và vô công ty, rồi... ức chế. Cái cảm giác kỳ vọng bao nhiêu lúc đầu, đến bây h càng lúc càng thất vọng. Mình thiệt tình ko biết được liệu còn trụ được đến bao giờ.

Thất vọng, thiệt sự! Nhiều sự thất vọng quá, nên thôi, dành lại sự ức chế về mình! Vì có nói ra cũng ko biết nói cho ai, không có đủ tiếng nói để nói, để thay đổi. Nên thôi, chờ đợi đến lúc nào đó tràn ly thì quit!

Nice! Ha!

Wednesday, October 31, 2012

Still waiting for a loan!

1

2
Thiệt là ức chế khi chờ đợi 1 điều trong cả tháng vừa rồi với những lời hứa không chắc chắn. Nhiều lúc, muốn quát vào mặt một ai đó, bất kể là ai, bất kể họ làm gì mình, quen mình hay ko quen mình "What do you want from me?"

What the hell is going on? I know I selfish, but I hate this feeling, when still waiting for promises, that haven't finished. promises and promises...


Thursday, April 12, 2012

[20120412] - Tri Túc

Trời nắng, cao và xanh, gió mạnh quất vào mũ kêu ù ù ù ù liên tu bất tận. Cười cười một mình và bỗng nhiên nhớ da diết mấy con đường đi Long Hải, cũng cái không khí ấy, cũng gió giống thế và nắng giống thế, chỉ còn thiếu mùi muối và cát.

Mấy tháng rồi chưa đi ra biển. Lúc này, là lúc thèm đi nhất, ra biển. Cứ quanh quẩn mãi với cái tù túng của thành phố, kì thực ra là của cuộc sống xoay vần trong thành phố này, giống như cái đường vòng mà ngày nào cũng phải đi, ngày nào cũng phải trải qua những cảm xúc y nhau, nhịp điệu y nhau... cứ thế, nó làm trùng mẹ nó cảm xúc của mình xuống.... thì cứ lấy lý do thế, để hợp thức hoá cái thèm đi. Lại thèm đi nữa rồi.
 .
 .
.
Người ta vẫn thường tự chê cười chính đất nước mình, và cả tôi nữa, vẫn thường nghĩ là phải đi đến những nơi thật professional mới có thể chụp được những bức ảnh đẹp, bất kì thể loại nào cũng phải có một địa điểm thích hợp.
Như cái cách mà nhiều người Việt Nam 2 ngày nay đọc một bài báo về cái sự lạ của Việt Nam, và họ gai mình lên, xù lên thất vọng vì họ đang sống ở Việt Nam. Họ ào ào la toáng lên và so sánh Việt Nam với những điều bất cập, giá cả và những nhu cầu mà họ nghĩ họ Đáng Phải Được Hưởng. Tôi cứ cảm tưởng nếu như một người nào đó không biết đầu đuôi, có thể cái người đó đang nghĩ rằng họ đang nói về một đất nước nào đó ở thế giới thứ ba.
Tôi không hề biết giá sữa hay giá thuốc ở các nước phát triển như thế nào, nhưng nếu một ngày nào đó, bỗng nhiên có ai đến trước mặt tôi, và chê bai về giá cả Việt Nam cao gấp mấy lần ở một nước Phát triển nào đó đại loại như Mỹ hay Úc gì đó, và họ lấy dẫn chứng về giá cả film ảnh, tráng film ở đó rẻ gấp mấy làn so với tráng film ở Việt Nam, tôi xin hứa với bạn, tôi sẽ đấm vào mặt người đó, xin hứa, không chỉ một quả!

Tôi treo 1 cái status, đến bây h là đã có 15 người like, và không ít những người là "họ" vào like điều tôi nói. Có lẽ, họ chẳng hiểu rằng cái status đó là dành cho họ, nhưng cũng chẳng quan trọng, vì ít ra, có một comment, làm tôi rất thích. Thằng em Kiên, để lại cái comment về Tri túc. Ừh, tôi không hề biết khái niệm đó là ở đâu, ở đạo Phật hay đạo chúa, tôi chỉ biết nó rất đúng, cho tất cả những người xung quanh tôi, gia đình tôi và xã hội này.
Tri túc, là biết thế nào là đủ, và với tôi nó còn có nghĩa là biết hài lòng với thực tại. Người ta, thường không bao giờ biết hài lòng với thực tại mình đang có, mà cứ hay nhìn sang những gì người khác có để có gắng bằng mọi cách để được như người khác. Và cuối cùng, thật sự rất khó để có thể xác định được điều thực sự họ mong muốn nhất trong cuộc đời.
Nếu anh không biết thế nào là đầy đủ, thì anh sẽ chẳng bao giờ hài lòng được với thực tại mình đang có và anh cứ đòi mãi đòi mãi những giá trị vô thực. Rồi nếu không được anh lại ngồi phịch xuống đất và la làng lên như những con vịt thiếu ăn, cạp, cạp, cạp cạp cạp,... rồi lại cạp cạp cạp cạp... Những con vịt không bao giờ chịu phấn đấu để biến mình thành Thiên Nga, chỉ sinh ra, la ỏm tỏi lên rồi ngồi chờ bị giết thịt. Cuộc đời này, có được mấy con vịt xấu xí bỗng một ngày hoá thiên nga đâu!
 
Bỗng, vừa có một ý nghĩa, mấy người "họ" cũng có khác những cô bé, cậu bé teen teen đòi giết bố mẹ để đi xem Bigbang, lao lại hôn cái ghế mà Bi Rain vừa ngồi là bao!
.
.
.
.
.
.
Và mình cũng buồn cười, vì mình có khác gì họ là bao! Mình thậm chí cũng còn không biết mình đang đứng ở ngã rẽ nào và phải làm gì. Mình vẫn đang rất thầm kín, thèm khát những điều có lẽ viển vông! phải không?

Có mấy nhiếp ảnh gia Việt Nam, có thể chụp được như thế này, có thể thoát ra được khỏi những quy tắc quái gở của ngày xưa để tạo ra những bức ảnh như dưới đây? Cảm giác rất vui sướng, vì Việt Nam lên tạp chí thời trang thật đẹp, những điều bình dị quá đẹp,... nhưng cũng cảm thấy tức giận, vì người ta - những kẻ cầm máy ảnh người Việt Nam - cứ hoài mãi đi chụp lại những khuôn hình mà người khác đã chụp cả trăm lần thay vì ghi lại một khuôn hình khác, bình dị hơn và đẹp hơn?
Nếu đưa cho một anh cầm 7D của Việt Nam chụp, tôi chắc chắn chúng ta sẽ lại thấy các cô người mẫu đứng và đằng sau là trùng điệp những đảo vôi của Vịnh Hạ Long thay vì chỉ một mảng núi với mấy chiếc thuyền, hay lại là một đống những ruộng bậc thang trùng trùng điệp điệp thay vì chỉ một mép ruộng, ở Hà Nội là một Hồ Gươm đang vào vụ hoa thay vì một bà cụ bị xoá phông với cái sạp báo rất đậm chất Việt Nam kia, cô bán hoa sẽ đang cúi gằm mặt vào gánh hoa của mình thay vì đứng cười rất tươi như thế, và hoàng thành Huế, ai dám cho cô gái đứng cầm cây dù như thế, thay vào đó sẽ là cô ấy đứng ngay phía dưới cổng vào đại nội, gió thổi tung váy lên và cây dù hất lên trời, nắng 12 giờ chiếu thẳng vào mặt cô mẫu và cô mẫu cười rất tươi trong khi mắt nhắm tịt... và sẽ là những comment tại sao Việt Nam thế này, tại sao Việt Nam thế nọ...
1000 năm nữa chúng ta cũng chưa chắc đuổi kịp thế giới, nếu cứ nhìn ra thế giới mà thèm muốn và quay lại chửi đổng lên với chính những cái mình đang hưởng thụ.

Martha Hunt & Michele Ouellet for Free People March Catalogue by Joshua Allen & Thomas Northcut















 Xin lỗi vì đã làm phiền tâm trạng của bạn!

Tuesday, April 10, 2012

[20120410] - Sài Gòn Du Ca

Cái cách mà tôi yêu Sài Gòn, đôi khi nó nhẹ nhàng và thầm lặng. Tôi thích nhìn ngắm Sài Gòn đang bước từng bước chậm rãi theo dòng thời gian ở những con hẻm bé xíu xiu, cái nơi mà đã chứng kiến biết bao nhiêu biến cố của thời gian. Và tôi cũng thích chậm rãi tản bộ khắp nơi, nhìn ngắm những tuềnh toàng của hàng quán lộn xộn, những căn nhà cũ bỏ hoang với mấy bức tường ố vàng loang lổ những mảng xi măng tróc vẩy lộ ra mấy cụ gạch đỏ au. Ừ, thì tôi vốn là cái kẻ cứng đầu hoài cổ, nếu cả thành phố này ai cũng như tôi, chắc nó chẳng phát triển nổi, sẽ chẳng có Parkson, chẳng có Vincom hay chẳng có các khách sạn to oành ngay trung tâm, một thành phố trọng điểm Kinh Tế - Xã Hội - Dịch Vụ mà không có những cái đó thì làm sao được. Nói thế, chứ tôi chả quan tâm. Khi yêu, người ta chỉ muốn yêu riêng theo cách của mình.

Sài Gòn, Thành phố Hồ Chí Minh, vốn dĩ còn là nơi cưu mang tôi, xây nên trong tôi cái tính cách hào sảng, phóng khoáng và thích kết giao bạn bè như cái kiểu người Nam bộ vậy. Nói dài như vậy, chỉ để giới thiệu đến cái bộ ảnh mà tôi chụp chiều chủ nhật vừa rồi. Tôi coi những con người trong bức ảnh, dù họ có xuất thân từ đâu đi nữa, cũng là những đại diện tiêu biểu nhất cho tính cách của người Sài Gòn. Họ là một nhóm các bạn trẻ, cứ đến ngày hẹn là lại xách ghitar ra công viên ca hát, rộng tay chào đón tất cả mọi người đến. Họ hào sảng với chính đam mê ca hát của mình, họ sống với đam mê theo một cách phóng khoáng nhất có thể, và không như rất nhiều người nghệ sĩ khác mà tôi biết, những người khó tính đến cay nghiệt với chính bản thân mình, gia đình mình và những người xung quanh chỉ để đạt được cái gọi là đỉnh cao của đam mê của họ. Những người thanh niên này, họ chia sẻ đam mê của mình một cách rộng rãi nhất, như những nhà Mạnh Thường Quân tốt bụng nhất nắm từng nắm tiền to ụ vung lên giữa trời, ở đây họ cùng nhau, với nhạc cụ và giọng ca của mình cũng vung lên những nốt nhạc, lời ca rộng khắp ra cho mọi người. 

Nhiều ghitar thật đấy, nhưng tôi chẳng  chụp được một tấm ảnh của cây ghitar solo nào cả, chẳng có những cú driff, chẳng có những màn độc tấu kĩ thuật điệu nghệ, cũng chẳng có những ngại ngần. Chỉ có tiếng cười và lời ca.

Những kẻ Du ca Đường phố, Sài Gòn Du Ca! Những kẻ làm tôi yêu Sài Gòn thêm một phần nữa! 

1

2

3

4

5

6
7

8

9

10

11

12
13
14

15

16

17

18

19

20

21

22
23

24

25

26

27

28

29

30

Wednesday, April 4, 2012

[20120404] - Những con gấu Tâm thần

Tôi đã đọc được một cái tin trên báo Tuổi Trẻ Online về Trung tâm Cứu hộ động vật hoang dã VQG Cát Tiên, nơi đang nuôi dưỡng và cứu hộ những chú Gấu bị săn trộm và đặc biệt là bị khai thác mật quá mức. Và thế là tôi lên đường!
Tôi gọi chúng là những chú gấu Tâm Thần ở Vườn Quốc Gia Cát Tiên. Đọc trên báo, người ta nói rằng mỗi con gấu ở đây có một cái tên, nhưng với một khách du lịch bình thường, không có giấy tờ nhà báo và cũng không với tư cách nào để làm việc với BQL Trại để được hướng dẫn và giới thiệu cả, nên tôi chỉ chụp chúng, như những bệnh nhân trong một trại tâm thần - nơi mà ai cũng như ai, không ai đeo số hay tên nhận dạng. Nhận dạng duy nhất tôi biết được là có một con gấu tên Hope bị cụt mất bàn tay, và Sunshine bị tâm thần suốt ngày đứng ngẩn ngơ. Nhưng khi vào đến nơi, tôi chỉ có thể đứng ở ngoài nhìn vào chúng qua 2 lớp hàng rào. Những lớp hàng rào này, tôi tự nhận, nó dùng để nhốt con người bên ngoài không được đụng đến những con gấu đang sống trong đó. 
Hope không thấy, đi loanh quanh men theo cái hàng rào, vượt qua biển cấm và nhìn vào khu chuồng nhốt gấu, thấy một con gấu đang bị nhốt, tôi cứ tự khẳng định đó là Hope, đang bị nhốt. 
Những con gấu rất dửng dưng khi thấy người lại, vài con khoẻ mạnh thì chạy lung tung, tắm giữa hồ nước hay tranh giành nhau cái gốc cây. 
Nhưng cũng có con chỉ nằm một chỗ, thẫn thờ nhìn ngó lung tung, thậm chí có con không thèm quan tâm đến thế giới thực tại mà nó đang sống đang xảy ra chuyện gì. Những con gấu khác chạy đi ăn khi nghe tiếng gõ của người nuôi dưỡng, còn nó vẫn nằm im 1 gốc cây. Đến nỗi người chăm sóc cầm quả dừa ném bộp vào gần ngay đầu nó, mà nó chỉ giật mình nghếch đầu lên rồi lại nằm lăn ra,ngửa miệng lên trời - Tôi có cảm tưởng đó là Sunshine. 

Trưa nay, lại đọc một bài bên trang web Dùng Hàng Việt, nói về câu chuyện một con Gấu mẹ do bị hút mật quá nhiều, và nghe thấy tiếng con của mình kêu lên vì sắp bị chọc thủng bụng để lấy mật, nó đã gầm lên giận dữ và kìm chặt lấy gấu con, siết chặt gấu con cho đến chết. 

Tôi cảm giác sợ hãi, và muốn khóc. Khóc khi lần đầu tiên đọc về Sunshine và Hope, và vì con Gấu mẹ - Gấu con. Người ta, vẫn thường kháo nhau về sự bổ dưỡng của mật gấu, về những tác dụng tuyệt vời của Tay Gấu, vì thế mà những con Gấu bị đem ra khai thác, như những cái mỏ khoáng sản, để đến mức chúng bị Kích động Thần kinh, bị suy kiệt cơ thể đến mức liệt cả đôi chân, suy giảm thị lực và đau lòng hơn là đến mức Tự kỷ Ám thị. Chúng có tội tình gì đâu? 

Có ai, đang trữ mật gấu và tay gấu trong tủ lạnh nhà mình, sẽ đọc được những bài báo này? Cuộc sống thiên nhiên vốn ôn hoà, nhưng đến khi con người xuất hiện nó trở nên khắc nghiệt đến kinh sợ! 

Tôi sẽ quay lại! 

1



2

3

4

5 -Con gấu Tự kỉ, chỉ nằm một chỗ và chơi với thế giới của riêng nó!
6

7

8