It's doesn't enough time to play passionate game!
Tuesday, May 14, 2013
Thursday, March 28, 2013
GPSed Track "27.3"
Monday, December 24, 2012
20121224 - Merry X'mas
Merry X'mas and Happy New Year!
I gave a gift for my self by quit this fucking-stress-stupid-job with unprofessional artistical-boss, now i feel so good!
Sunday, November 25, 2012
1 năm rồi!
1 năm rồi. Chú bây giờ sao rồi?
Cháu vẫn vậy, thậm chí có khi còn tệ hơn chú ạ!
1 năm rồi đó chú, nhanh quá!
Chú sao rồi?
Cháu sẽ về quê ăn Tết!
Bao lâu rồi, cháu không được nghe giọng chú nhỉ?
Cháu buồn!
Thursday, November 22, 2012
Jked
Jked, giấc ngủ chiều qua, ngáy to nữa, thấy xấu hổ. Nhưng mệt, và cảm
giác như mỗi lần đến Jked đều buồn ngủ, và ngủ rất ngon. Mình thích ngủ ở
Jked hơn ở Farm. Cái cảm giác trong lành, rõ ràng là trong lành và sạch
sẽ. Có lẽ tại Jked sạch hơn Farm, sự cầu kì trong cách trang trí đèn
của anh Ếch, và những bản nhạc, không khí lạnh lạnh 1 chút và sự tĩnh
lặng.
Ngủ ở Farm, mỗi lúc gần sáng, mọi thứ lại sáng mờ mờ, ngủ ở Farm, thì anh thấy được trời sáng, chỉ mỗi tội bẩn và bụi và chật chội nữa.
Ngủ ở Farm, mỗi lúc gần sáng, mọi thứ lại sáng mờ mờ, ngủ ở Farm, thì anh thấy được trời sáng, chỉ mỗi tội bẩn và bụi và chật chội nữa.
Labels:
My Life
Monday, November 19, 2012
Farm Coffee
Một buổi tối, ừ dĩ nhiên là thế.
Dạo này ngồi Farm 1 mình, chờ đợi. Và cho dù có vui thế nào đi nữa, trong tâm khảm mình mục đích duy nhất vẫn là chờ đợi em. Anh xin lỗi Cảo và Thiện, nhưng thực sự như vậy.
Ngày mai, mình sẽ ở đó, không phải là để chờ đợi nữa, mà vì một chốn quen, một căn phòng bé xíu xinh nhỏ, ánh đèn vàng ấm cúng, đám mèo xục xịch lung tung và mấy con cá tung tẩy đùa giỡn gào thét những thứ ngôn ngữ và âm thanh chỉ chúng nghe được.
Cả đám ngồi quây quần quanh cái bàn gỗ, rồi chờ, đôi khi chả biết chờ cái gì và chờ ai nữa, có khi chỉ chờ đến 8h Sith đi về với mẹ, cũng là một mục tiêu để chờ.
Vui vẻ!
Cảm ơn!
Cho dù, thật sự là những ngày này, có những lúc, anh chợt nghĩ khi anh quen dần với không khí giống một gia đình của một quán cafe nào đó thì đó là lúc anh cần cái không khí đó, ánh sáng đó và tiếng cười đó để khoả lấp những vết trống không trong lòng.
Trầm, Demi và bây giờ là Farm!
Friday, November 9, 2012
27
Có nên đếm ngược ngày đến ngày bước sang tuổi 27 không nhỉ? Và dạo này càng lúc càng nghĩ về cái chết nhiều hơn. Lúc đầu phân vân về nhiều cách.
Treo cổ không phải là cách mình thích.
Cắt cổ tay cũng được, nó giống như cái cách mà Keanus Reeves tự cắt tay mình để thoát khỏi quỷ sa tăng trong Constantine, một cái cảnh film mình cũng khá thích, nhưng như vậy thì máu nhiều quá.
Còn một cách nữa, mà mình đã mường tượng ra thiệt rõ rệt, nước đang quây lấy mình, dù sao thì mình cũng thích tắm giữa một hồ nước rộng lớn, làn nước lạnh ôm chặt, cuộn lên và quấn mình đi theo dòng của nó. Mình thích cột một cái gì đó vào người, rồi để chìm mãi chứ không thích nổi lềnh phềnh trương ình ra. Sông cũng được, nhưng mình thích biển hơn, giống như 1 cảnh trong film Piano, người phụ nữ bị dây thừng của chiếc Piano quấn vào chân và chìm dần chìm dần, thiệt đẹp. Có khi mình nên coi lại!
http://www.youtube.com/watch?v=MLpzo_nwZpE&feature=player_embedded
The Piano với cái bản nhạc The heart asks pleasure của Michael Nyman cùng với album soundtrack của Hachi luôn là 2 bộ film ám ảnh mình, luôn khiến tâm trạng của mình rơi rớt thảm hại.
Còn một cái cách chết cuối cùng, có lẽ là xách ba lô lên và đi, đi và chết. Sẽ chẳng biết đi đến đâu, và sẽ chết ở đâu. Nhưng ngay từ lúc mình xắp ba lô, là lúc mình tung hê tất cả.
Subscribe to:
Posts (Atom)



